71.
Học Im Lặng
Ðệ
tử phái Tendai thường tập quán tưởng trước khi Thiền được
du nhập vào Nhật. Có bốn tăng sinh kết bạn và quyết giữ
thanh tịnh trong bảy ngày.
Ngày
đầu cả bốn đều im lặng. Việc trầm tư mặc tưởng của
họ khởi đầu tốt đẹp, nhưng khi đêm xuống và ngọn đèn
dầu tàn dần thì một vị buộc miệng gọi kẻ hầu: "Rót
thêm dầu."
Tăng
sinh thứ nhì ngạc nhiên khi nghe người thứ nhất lên tiếng.
"Chúng ta không nên nói lời nào mới phải," ông phê bình.
"Cả
hai vị ngu quá. Tại sao lại nói chuyện?" người thứ ba hỏi.
"Chỉ
có tôi là không nói tiếng nào," tăng sinh thứ tư kết luận.
72.
Sứ Quân Ngu Ðần
Hai
vị thiền sư tên là Daigu và Gudo được một sứ quân cho
mời đến. Vừa gặp, Gudo bảo với sứ quân: "Ngài có bản
chất thông minh và một khả năng bẩm sinh học được Thiền."
"Nói
nhảm," Daigu nói. "Tại sao ngài lại tâng bốc kẻ ngu đần
này? Y có thể là một sứ quân, nhưng lại không hiểu tí
gì về Thiền."
Sau
đó thay vì xây một ngôi chùa cho Gudo, vị sứ quân lại xây
cho Daigu và theo học thiền với ngài.
73.
Mười Vị Kế Thừa
Các
thiền sinh đều nguyện rằng dù có bị chết bởi thầy mình,
họ vẫn quyết một lòng học Thiền. Thường thì họ hay cắt
một ngón tay để chứng cho lời nguyện. Thời bấy giờ lời
nguyện trở nên một qui luật, cho nên thiền sinh nào chết
bởi tay của Ekido đều được cho là kẻ tử đạo.
Ekido
trở nên một thiền sư khắc nghiệt. Môn đồ đều khiếp
vía. Có một thền sinh trực đánh chuông điểm giờ, lở quên
gióng chày chỉ vì mắt bị thu hút bởi một cô gái đẹp
thoáng đi qua cổng chùa.
Ngay
lúc đó Ekido, đứng phía sau đánh cho một roi và vị thiền
sinh vì kinh hãi ngã ra chết ngay.
Viên
giám thị, nghe chuyện đến gặp Ekido. Không phiền trách gì
thiền sư, ông ta lại khen sự nghiêm khắc của thầy. Thái
độ của Ekido vẫn bình thản cứ như thiền sinh kia vẫn còn
sống.
Sau
tai nạn đó, ngài đã đào tạo ra được mười vị liu ngộ
kế thừa, một con số khác thường.
74.
Hối Cải Thực Sự
Ryokan
hiến mình vào việc tu học Thiền. Một hôm ngài nghe nói đến
chuyện người cháu phung phí tiền của cho một đào nương,
mặc cho sự nguyền rủa của bà con quyến thuộc. Vã lại
y là người thay thế Ryokan trong việc cai quản tài sản của
gia đình, mà gia sản xem ra có cơ tan biến, cho nên thân nhân
mới đến nhờ ngài ra tay.
Ryokan
phải du hành một đoạn đường xa để gặp người cháu mà
ngài cách xa đã nhiều năm. Người cháu vui mừng gặp lại
người chú và mời ở lại qua đêm.
Cả
đêm Ryokan ngồi tham thiền. Ðến sáng, gần lúc ra đi ngài
bảo người trẻ tuổi: "Ta đã già, tay run. Cháu có thể giúp
ta cột dây chiếc dép rơm được không?"
Người
cháu hăng hái giúp liền. "Cám ơn cháu," Ryokan kết thúc, "cháu
thấy không, một người trở nên già và yếu mỗi ngày. Hãy
bảo trọng lấy thân." Xong Ryokan ra đi, không hề nhắc một
lời nào đến cô đào nương hoặc lời quở trách của thân
nhân. Nhưng kể từ sáng hôm ấy, tính hoang phí của người
cháu chấm dứt.
75.
Nóng Giận
Mộảt
thiền sinh đến than phiền cùng Bankei: "Bạch thầy, Con mắc
cơn nóng giận không kềm được. Con phải làm sao để chửa?"
"Con
có cái lạ lùng quá," Bankei trả lời. "Nào cho ta xem cái mà
con có."
"Ngay
bây giờ thì con không thể chỉ cho thầy thấy được," người
kia trả lời.
"Khi
nào thì con có thể chỉ nó cho ta?" Bankei hỏi.
"Nó
nổi lên thật bất chừng," thiền sinh trả lời.
"Vậy
thì," Bankei kết luận, "nó không đúng là thật tướng của
con.
Nếu
nó là thật tướng thì con đã có thể chỉ cho ta thấy nó
bất cứ lúc nào. Khi con mới sinh con không có nó, và cha mẹ
con đã không giao nó cho con. Hãy suy nghĩ đến điều đó."
76.
Tâm Ðá
Hogen,
một Thiền sư Trung hoa, sống ở một ngôi chùa nhỏ trong làng.
Một ngày kia có bốn nhà sư du hành xuất hiện và hỏi nếu
họ có thể nhóm lửa ở trước sân để sưởi ấm.
Trong
khi nhóm lửa, Hogen nghe bọỉn họ bàn luận đến chủ quan
và khách quan. Ngài tham gia vào và nói: "Có một tảng đá lớn.
Quý vị xem nó ở trong hay ở ngoài tâm của quý vị?"
Một
vị tăng trả lời: "Theo Phật pháp thì mọi sự vật đều
là biến thái của tâm, tôi có thể bảo rằng tảng đá ở
trong tâm tôi."
"Vậy
thì đầu của ngài phải nặng lắm," Hogen quan sát, "nếu ngài
phải mang mãi tảng đá như thế trong tâm."
77.
Không Vướng Mắc Vào Bụi Trần
Zengetsu,
một thiền sư Trung hoa vào đời nhà Ðường, đã viết những
lời khuyên này cho môn đồ:
Sống
giửa hồng trần nhưng giử không bị vướng mắc vào bụi
trần là chánh đạo của kẻ tu Thiền.
Khi
nhìn thấy ai làm lành, hãy bắt chước. Khi nghe điều ác nên
tránh.
Ngay
khi ở trong phòng tối, cư xử như mình đối diện với khách
quý. Bộc lộ cảm quan, nhưng không nên vượt quá cái thật
tánh của mình.
Nghèo
khổ là kho báu của ngươi, không nên đánh đổi nó cho một
cuộc sống d dãi.
Một
người có thể trông giống kẻ khùng, nhưng chưa hẳn đã
thế. Biết đâu rằng y đang cẩn thận che dấu sự thông thái
của mình.
Ðức
hạnh là thành quả của sự tự chế. Ðừng đánh rơi chúng
từ từng trời như là mưa hay tuyết.
Lòng
khiêm tốn là nền tảng của mọi đức hạnh. Hãy để cho
mọi người sống gần tự biết đến bạn trước khi bạn
làm cho họ biết đến.
Một
tấm lòng cao thượng không bao giờ trưng ra lộ liu. Lời của
nó như ngọc quý, vô giá, ít khi được bày biện.
Ðối
với một người thiền sinh chân thật, mỗi ngày là một ngày
may mắn. Thời gian trôi qua nhưng y không bị lùi lại. Chẳng
có sự vinh quang hay nhục nhả nào làm chùn ý.
Nên
khắc khe với chính mình, chứ không phải với người khác.
Không nên bàn cải chuyện đúng hay sai.
Có
vài điều, dù đúng, vẫn bị xem như là sai hằng bao nhiêu
đời. Giá trị của điều phải, có thể được biết đến
sau nhiều thế kỷ, cho nên không việc gì phải vội đòi hỏi
có sự biết ơn tức thì.
Hãy
sống với nhân duyên và dành kết quả cho luật tối thuợng
của vũ trụ. Hãy sống qua một ngày trong an nhiên tự tại.
Phồn
Thịnh Thật Sự
Một
phú hộ đến nhờ thiền sư Sengai viết cho một câu hoành
phi nói đến sự giàu có của
gia
đình y để truyền lại cho các thế hệ sau.
Sengai
lấy một tờ giấy thật lớn rồi viết: "Cha chết, con chết,
cháu chết."
Người
phú hộ nổi giận. "Tôi nhờ ngài viết cho câu gì nói đến
hạnh phúc của gia đình
tôi!
Sao ngài lại giu cợt thế này?"
"Chẳng
có ý giu cợt đâu," Sengai giải thích. "Này nhé, nếu con của
ông chết trước ông,
thật
là một điều bất hạnh. Nếu cháu của ông chết trước
con ông, có phải là cả hai cha con đau khổ lắm không? Nếu
mỗi thế hệ trong gia đình ông đều theo tuần tự mà qua
đời thì đó mới đúng là giòng đời tự nhiên. Ta gọi đó
là phồn thịnh thực sự."
79.
Lư Hương
Một
người đàn bà tên Kame ở Nagasaki là một trong ít người
chế
tạo
ra lư hương ở Nhật Bản. Lư ấy quả là một tác phẩm nghệ
thuật hiếm có, chỉ được dùng trong trà thất hay ở bàn
thờ gia đình.
Cha
của Kame cũng là một nghệ nhân. Suốt ngày, nàng còn thích
say
sưa rượu chè, hút sách và vui chơi với nam giới. Khi nào
có được ít tiền nàng liền mở tiệc mời mặc khách tao
nhân, văn thi sĩ, thợ thuyền, bọn đàn ông có sự nghiệp
hoặc vô nghề. Sự giao thiệp rộng rãi đã gợi hứng cho
các sáng tác của nàng.
Kame
làm việc rất là chậm chạp, nhưng khi tác phẩm hoàn thành
thì
thực là tuyệt mỹ. Những lư hương của nàng lại được
trân quý ở những gia thất mà nội tướng không hề uống
rượu, hút sách hay giao hảo với nam nhân một cách bừa bải.
Một
lần, thị trưởng của Nagasaki nhờ Kame thiết kế cho ông
ta
một
lư hương. Nàng lần lửa mãi đến hơn nữa năm. Ðến lúc
đó thì ông thị trưởng, đã được cất nhắc lên làm việc
ở một thành phố khác, đến viếng nàng. Ông ta hối thúc
nàng bắt tay vào việc.
Sau
cùng khi có cảm hứng, Kame hoàn thành lư hương và đặt lên
một
cái bàn. Nàng nhìn nó rất chăm chú. Nàng ngồi đối diện
nó, hút thuốc và uống rượu cứ như nó là bạn rượu. Suốt
ngày nàng nhìn ngắm nó.
Sau
rốt, chụp một cái búa Kame dập nát nó ra. Nàng thấy nó
không
phải
là một sáng tạo toàn mỹ như nàng muốn.
80.
Phép Lạ Thực
Khi
Bankei thuyết pháp ở chùa Ryumon, một tăng sĩ phái Shinshu,
vốn
tin vào giải thoát qua chú niệm danh hiệu Phật A Di Ðà, ganh
tị với đám thính chúng đông đảo nên muốn tranh luận với
ngài.
Bankei
đang giữa cuộc giảng thì vị tăng sĩ kia xuất hiện, nhưng
vì vị
ấy
gây náo động cho nên Bankei phải ngưng buổi thuyết pháp để
hỏi cớ sự.
"Tổ
sáng lập của phái chúng tôi," vị tăng sĩ dõng dạc, "có
những
năng
lực kỳ diệu như là ngài cầm bút ở một bên bờ sông mà
có thể viết thánh hiệu của Phật A Di Ðà lên trên một
tấm giấy do đồ đệ của ngài giơ lên ở phía bên kia sông.
Ông có thể làm được phép lạ như thế không?"
Bankei
nhẹ nhàng đáp: "Con cáo của ông có thể làm được tiểu
xão
đó,
nhưng đó không phải là phong cách của Thiền. Phép lạ của
ta là khi đói thì ăn, khi khát thì uống."